15 tuổi bỏ học, 16 tuổi nhắm mắt đi học nghề để … bớt lông bông, 17 tuổi Huỳnh Mẫn Nghi trở thành 1 đại diện xuất sắc của ngành làm đẹp Việt Nam tại kì thi Tay Nghề ASEAN lần thứ 11 (diễn ra từ 24-26/9/2016 tại Malaysia). Mọi được mất chóng vánh ấy có thể gói gọn như một hành trình “lạc lối và tìm lại chính mình”.

CHÁN HỌC Ở TUỔI 15

Sinh năm 1999, lần lượt dẫn đầu 2 cuộc thi Tay nghề trẻ TP.HCM, Tay nghề trẻ Việt Nam, và được đánh giá xuất sắc trong cuộc thi Tay nghề trẻ Đông Nam Á 2016, câu chuyện về nghề chẳng hé lộ điều gì về tuổi của Nghi. 17 tuổi đời, 2 năm tuổi nghề Nghi có thể huyên thuyên bất tận về những kỹ thuật vẽ móng, nối mi, trang điểm, chăm sóc da, những “trò chơi” tinh tế của màu sắc và sự khéo léo, của sự nhẫn nại và sáng tạo, và của tình yêu. Nghi nói: “Giỏi không đủ, kiên nhẫn cũng không đủ. Từng ngày học nghề, luyện tay nghề để thi, em đều thấy rõ rằng mình đang thay đổi”. Em khác đi sau từng lần bước qua 1 thử thách khó, hay là em đã khác đi nên mới hoàn thành được những điều đó.linh chi academy

“ Khác đi” như một từ khóa xuyên suốt câu chuyện của Nghi. Để rồi, chỉ lùi câu chuyện về hai, ba năm trước, trước mặt tôi lại ngượng nghịu dáng vẻ của một cô bé chưa kịp thành niên, vụng về và lúng túng. “Ngày trước” là những ngày 14, 15 tuổi với tương lai mịt mờ và chuyện học hành như cơn ác mộng. Lớn lên trong một gia đình lao động ở quận Gò Vấp (TP.HCM), lại là con một, từ nhỏ Nghi đã cảm nhận được sự vất vả lẫn kì vọng của cha mẹ về mình. Chuyện học ổn thỏa khi năm nào Nghi cũng đạt danh hiệu “học sinh tiên tiến”. Nhưng càng về sau, những cuộc bàn tán về trường này lớp nọ những định hướng tương lai của bạn bè không làm Nghi hứng thú nữa. Năm lớp 9, khi bạn bè lúc nào cũng căng thẳng chuyện chọn trường cấp III, Nghi lại hững hờ đứng ngoài cuộc. Càng đến gần kì thi, Nghi càng thấy hoang mang trước… sự bình thản của chính mình.

“Các bạn đều định hướng sẵn rằng sẽ theo bạn A hoặc bạn B, để sau này thi vô đại học này, ngành học nọ, còn em không thấy hứng thú gì cả”, Nghi nhớ lại. Kỳ thi tuyển sinh năm đó, Nghi thi rớt nguyện vọng 1. Phải vào học một trường mình không chọn, Nghi càng thêm chán nản. Mỗi lúc tan học, Nghi lại lầm lũi ra nhà xe rồi cắm cúi đạp về nhà để tránh chào hỏi, trò chuyện với các bạn. Mỗi lần nghe mẹ động viên, hay lặng lẽ thở dài, Nghi lại lấy tập ra học. Nhưng sự siêng năng, chuyên cần không khỏa lấp được được nỗi chán nản cứ dâng lên mỗi lúc Nghi nghĩ về tương lai: “Mình không thích sin, cos, không thích hóa, không thích lý, cũng không thích đi làm văn phòng, không thích học kinh tế, kỹ thuật, cũng không thích học xã hội… Mình sẽ làm gì?”

linh chi spaCác thầy cô của Học viện đã tận tâm ôn luyện và hậu phương tinh thần vững chắc nhất cho em

Nhắc lại câu hỏi đã từng vang lên trong đầu những ngày 15, 16 tuổi ấy, tôi thoáng thấy Nghi rụt vai lại. Không phải là một cô gái bướng bỉnh, và luôn ám ảnh về sự vất vả của cha mẹ, Nghi lại phải tiếp tục đi học. “Lúc đó, hầu như đêm nào em cũng khóc. Chán học ở tuổi 15 là điều quá kinh khủng, em rất sợ mình trở thành một người cá biệt trong mắt mọi người”.

Nghi bỏ học. Những ngày sau đó còn kinh khủng hơn. Đã quen dần với những ngày uể oải, chán chường của Nghi, cha mẹ không còn rầy la, phản đối. Họ chấp thuận cho Nghi thôi học bằng cách im lặng. Nhưng, hễ gặp một người quen bất kỳ, chuyện bỏ học của Nghi lại được đem ra để phân tích, rồi chậc lưỡi tiếc nuối, xoáy vào 1 câu: “Rồi mày tính làm gì?”. Những bữa cơm sau đó toàn tiếng thở dài. Câu chuyện thi cử đâu đó của những đứa trẻ hàng xóm, hay cuộc thi kiến thức bất kỳ dành cho học sinh trên truyền hình cũng khiến bữa cơm nhà ngột ngạt. Một cái thở hắt của người cha lam lũ, hay lời than thở vu vơ của người mẹ vốn ám ảnh chuyện áo cơm cũng trở thành lời trách cứ, buộc tội với đứa con sẵn “ mặc cảm tội lỗi”.

Giữa những ngày đó, một người chị hàng xóm giới thiệu, rồi ra sức thuyết phục Nghi đến Linh Chi Spa xin học nghề. Không biết gì về làm đẹp, Nghi xuôi theo lời chị để được “làm đại một cái gì đó”. Đoạn đời tiếp theo lại mờ mịt trong ký ức hồn nhiên của Nghi. Những câu hỏi “em đã học thế nào, vì sao em lại được chọn đi thi” đều khiến cô bé lúng túng. Tất cả những gì Nghi nhớ trong những ngày tháng đó là hình ảnh như được lột xác của chính mình, khi chỉ miệt mài “học, học, học, và học” và lòng tin, sự hết lòng kỳ lạ của những người lớn không ruột rà, máu mủ.

linh chi spa

Những ngày đầu, thế giới của spa hoàn toàn xa lại với 1 đứa trẻ lớn lên trong gia đình nghèo. Được xếp vào phụ và học việc ở phòng làm tóc, Nghi phải làm quen với từng thứ một. Những ngày rả rời trở về sau những giờ liên tục làm những việc không tên của một học viên, đầu óc Nghi cứ vang lên tên gọi của từng mẫu tóc, từng nhãn hiệu chăm sóc tóc. Đêm, chưa kịp nghĩ ngợi, Nghi đã ngủ thiếp đi vì mệt, sáng thức giấc lại vội vã ăn uống để đến spa. Nghi vô tình bước qua những âu sầu, chán nản. Hễ đến spa, em lại cắm cúi quan sát, học hỏi. Từ cách quấn khăn, sấy tóc, cách phối hợp giữa các động tác sao cho vừa nhanh, vừa gọn, vừa nhẹ nhàng, rồi đến cách canh nhiệt độ, các thao tác để tạo kiểu tóc, cô bé 16 tuổi cuống cuồng nắm bắt giữa những chuyển động thoăn thoắt của những người thợ giỏi. Nghi hào hứng học – một sự học đầy vất vả và thử thách, nhưng không chút nặng nhọc. Sau mỗi lần được hỏi “có theo kịp không, có quá sức không”, Nghi lại vui vẻ lắc đầu, để rồi, đến khi dắt xe ra khỏi spa vào buổi chiều muộn, cô lại thấy đôi bàn tay bắt đầu nhức nhối bởi lớp da ngâm nước cả ngày đang dần khô lại.

linh chi spa

Vài tháng sau khi học nghề, một ngày Nghi được thông báo về việc chọn em đi thi Tay nghề trẻ TP.HCM. Là một học viên nhỏ tuổi nhất giữa rất nhiều học viên và kỹ thuật viên lành nghề, Nghi không tin vào tai mình.” Lúc đó em không biết vì sao thầy cô lại tin là em làm được, cũng không hiểu vì sao mình được chọn trong khi nếu chọn 1 người quen việc đi thi, sẽ đỡ mất công đào tạo rất nhiều” – Nghi thật thà. Trong lúc còn ngỡ ngàng, Nghi đã được lên kế hoạch luyện tay nghề. Từ phòng chăm sóc tóc, Nghi chuyển lần lượt qua các phòng chăm sóc toàn thân, chăm sóc da mặt, trang điểm, làm móng, nối mi…

Mỗi ngày, nỗi nghi ngờ về bản thân trong Nghi lại vơi đi 1 chút. Có thầy cô tận tình chỉ dạy, ở bất kỳ lớp học nào, em cũng tiếp thu rất nhanh, rồi lập tức sáng tạo cách làm của riêng mình. Những ngày luyện thi Nghi phải học cả ngày lẫn đêm, nhưng thấy Nghi Vui vẻ, siêng năng, cha mẹ cũng bớt thở dài.

THÀNH CÔNG ĐẦU ĐỜI Ở TUỔI 17

Tháng 3/2016, Nghi giành giải nhất tại cuộc thi Tay nghề trẻ TP.HCM, tháng 5/2016, cô lại tiếp tục đoạt giải nhất cuộc thi Tay nghề trẻ quốc gia. Nhà cửa rộn ràng trở lại. Đến tháng 9 vừa qua, lúc cùng nhau xếp đồ cho Nghi đại diện Việt Nam sang Malaysia tham dự kỳ thi Tay nghề ASEAN lần thứ 11, lần đầu tiên, mẹ con Nghi mới trò chuyện với nhau về tương lai.

linh chi spa

Thành công trở về sau cuộc thi Tay nghề trẻ quốc gia tổ chức tại Malaysia

“ Cảm ơn các thầy cô Học viện thẩm mỹ Linh Chi đã thương yêu, dạy dỗ tận tình và định hướng cho em thành công trong cuộc đời mới. Giờ em đã trả lời được câu hỏi mình là ai. Em sẽ theo đuổi con đường này, sẽ dạy nghề và biết đâu đó, em lại giúp được một bé gái giống mình như xưa kia.” – điều đó sẽ thật bình thường, nếu nó không phải là tâm huyết của 1 cô bé đã bỏ học ở tuổi 15.

linh chi spa

Bà Nguyễn Thị Kim Châu – Giám đốc Học viện thẩm mỹ Linh Chi luôn đồng hành cùng em trong suốt chặng đường chinh phục ước mơ. 

Share this post